Monday, March 16, 2026

NGỤ NGÔN 34

             















LỪA ĐỘI LỐT SƯ TỬ 

Có một con lừa ngày nọ thấy bộ da sư tử do một nhóm thợ săn bỏ quên trong rừng nó bèn nghĩ ra một kế vui chơi.

Con lừa bận bộ da này vào núp vào trong một bụi rậm. Nó đợi lúc muôn thú đi ngang bèn chạy ra hù doạ. Bầy thú tưởng chúa sơn lâm thật, tất cả đều sợ hãi bỏ chạy trối chết?!

Lừa thích chí quá do muôn thú xem nó như chúa sơn lâm thật không bằng? Do khoái chí, Lừa ta không nín được nên bật kêu lên:

            -Bờ rê! Bờ rê!

Có con cáo chạy sau, nghe được tiếng này nó mới hiểu ra đó chỉ là con lừa đội lốt sư tử thôi?!

Con Cáo bèn quay trở lui. Cáo cười ngất bảo lừa rằng:

                -Giá như ngươi biết câm cái miệng lại thì có thể dọa được ta rồi. Nhưng chính cái miệng của ngươi đã làm hỏng chuyện khi tự phát ra cái tiếng be be tức cười kia, biết chưa?

Con Lừa nghe thế, vừa hối vừa thẹn lủi trốn mất./.


Lời bàn



MỘT ĐỨA GIAN MANH CÓ THỂ LỪA THIÊN HẠ QUA SẮC PHỤC VÀ DIỆN MẠO BÊN NGOÀI NHƯNG CHÍNH LỜI NÓI CỦA HẮN MỚI TỎ LỘ CON NGƯỜI THỰC SỰ CỦA HẮN RA SAO

-KHOAN VỘI XÉT NGƯỜI QUA BỀ NGOÀI MÀ HÃY ĐỢI HỌ NÓI RA




                     =====================

  •            HAI CON DÊ RỪNG QUYẾT  KHÔNG NHƯỜNG  
  • NHAU
















   Có hai con dê rừng nhảy nhót vui chơi trên hai sườn núi cheo leo, dưới kia là thác chảy.

Con nào cũng muốn qua sườn đồi bên kia? ngặt một nỗi chỉ có một  thân cây đổ bắc ngang sườn núi thôi. Thân cây  này rõ ràng là phương tiện độc nhất bắc qua hẻm núi hiểm nguy đó mà thôi. Nó là con đường qua lại duy nhất nhưng lại quá cheo leo, đến nỗi nhỏ như hai con sóc cũng phải sợ huống gì lớn như hai con dê này?

Thế mà lòng tự ái và kiêu căng nên không có con dê nào chịu đứng lại, nhường đường cho nhau?

Bên này một con bước chân xuống cây gỗ kia, con bên kia cũng vậy. Hai con dê đều một lúc bước xuống thân cây và đều bước qua một lượt?

Hai đối thủ hiếu thắng, sừng chạm sừng, không ai chịu nhường ai. Thế là cả hai đều rơi tòm xuống thác nước đang chảy ầm ầm dưới sâu?!

Ôi thôi toi mạng hai con dê tự ái và kiêu ngạo!


LỜI BÀN




Nữ văn sĩ khuyết tật Mỹ Helen Keller, bà sinh năm 1880 và mất năm 1968. Bà bị khiếm thị và mất thính giác từ lúc sinh ra đời 19 tháng tuổi. Thế nhưng bà vẫn thăng tiến cuộc đời trở thành một nhà văn và nhà tranh đấu cho người khuyết tật Hoa Kỳ. Bà có nói, 

-TỰ ÁI LÀ KẺ THÙ TỆ HẠI NHẤT, NẾU CHÚNG TA THUA NÓ THÌ SẼ KHÔNG BAO GIÒ THỰC HIỆN ĐIỀU KHÔN NGOAN NÀO TRONG THẾ GIỚI NÀY

Quả thật, chuyện hai con dê trên là kết quả của tự ái và hiếu thắng. Một kết cục thảm bại cho cả hai do không con dê nào biết kiềm chế?

Nhẫn nhục không đồng nghĩa với hèn nhát, yếu hèn mà hành động được dẫn dắt bởi lý trí. Người ta nói "một sự nhịn chín sự lành" phải có cái hậu ý của sự thành công cuối cùng làm mục tiêu. Trường đời có khi "tránh trâu chẳng xấu mặt nào" hay "người quân tử chẳng câu nệ tiểu tiết" do có khi ta lâm vào trường hợp hai con dê hiếu thắng trong câu chuyện.
 Ngày xưa, Hàn Tín nếu vì tự ái cao, nệ tiểu tiết không chịu "luồn trôn" anh chàng bán thịt thì đâu còn cơ hội làm đến chức tể tướng dưới triều Tiền Hán.
Thế cạnh tranh giao thương trên trường quốc tế, các nước nếu như cặp dê kia thì nguy to. Ngoại giao buôn bán, ai cũng lấy nguyên tắc "đôi bên cùng có lợi" (win-win) mới hợp tác lâu dài.

                    ========================

   TRANH CHẤP NHAU CHỈ VÌ MỘT BÓNG IM





    Người lữ hành thuê Con Lừa chở Ông đi tới một vùng quê chơi. Vùng này khá xa. Người chủ lừa dĩ nhiên đi theo con lừa để dẫn đường.

Trời càng lúc càng nóng. Đã thế trên đường trơ trụi chẳng có một bóng cây nào cả? Chịu không nổi sức nóng, người Lữ Hành bèn bảo chủ Lừa cho dừng lại nghỉ ngơi. Chẳng hề có một bóng im nào, bất đắc dĩ Khách bèn ngồi xuống nép trong vào bóng im của thân LỪA cho đỡ cái nóng như thiêu đốt thân mình.

Giờ người dẫn đường tức là CHỦ con LỪA kia cũng chịu hết nổi chẳng khác gì người KHÁCH. Ông ta còn đi bộ dắt lừa nên càng mệt hơn. Chủ Lừa cũng muốn núp vào bóng im của thân LỪA. Bóng Lừa thì nhỏ hai người lại to thế là đâm ra cãi nhau?

Chủ Lừa nói lý ông cho THUÊ LỪA đâu có cho THUÊ BÓNG Lừa?

Lời qua tiếng lại không ai chịu nhường ai? Cho đến lúc LỪA nghe ồn ào nên nó bực qua bỏ đi mất!

 Thế là cái BÓNG không còn!?


LỜI BÀN

Câu chuyện tuy đơn giản nhưng ngụ ngôn một bài học thâm thúy cho người đời. Cuộc đời này chẳng hề có cái gì bền vững lâu dài, nhưng con người vẫn tranh chấp nhau đến mức phải gây ra thù hận, một mất một còn. Có đó và mất đó chẳng gì là bền lâu. Ngay con người dù có thành công trong tranh chấp cũng không sống mãi muôn đời.

Cuộc sống hòa bình, tương nhượng với nhau đôi bên cùng sống đây là nguyên tắc cho cuộc đời an lạc. Thế giới chính trị hiện nay cũng thế, tranh giành quyền lực quyết một mất một còn rồi kẻ thắng người thua ai rồi cũng chết. Nhưng lúc chết rồi còn để tiếng xấu muôn đời cho lịch sử cười khinh.

Nói cho cùng chúng ta nên


 -ÁP DỤNG NGUYÊN TẮC ĐÔI BÊN CÙNG CÓ LỢI (WIN-WIN) TRONG THƯƠNG TRƯỜNG HAY XỬ THẾ ĐỂ KHÔNG AI PHẢI MẤT TRẮNG HAY THIỆT HẠI. ĐÂY LÀ NGUYÊN TẮC LÀM ĂN CĂN BẢN VÀ LÂU DÀI (Lý thuyết hai bên cùng thắng giải thích các nghệ thuật đàm phán và giải quyết xung đột lợi ích nhằm đạt được những kết quả mang lại lợi ích chung cho tất cả các bên. Nó thúc đẩy sự hợp tác và tạo ra các kịch bản có tổng số lợi ích là dương)

-KẺ CÓ CƠM ĂN, NGƯỜI CÓ MIẾNG CHÁO CHỚ NÊN QUÁ ÍCH KỶ LÙA HẾT VỀ MÌNH?! THIÊN HẠ CHẾT HẾT THẾ TA SỐNG VỚI AI ĐÂY?

-MỘT ĐIỀU NHỊN CHÍN ĐIỀU LÀNH

=================================== 



No comments:

Post a Comment