Sunday, March 15, 2026

NGỤ NGÔN TẬP 33

 

ĐÔI BẠN KHỈ  MÈO

 

Ngày xưa có hai con Mèo và Khỉ cùng là thú cưng được ở chung một nhà. Chúng là hai đứa bạn rất thân, chơi với nhau đủ thứ trò tinh nghịch. Điều chúng hay nghĩ đến nhiều là kiếm cái gì để ăn và cách kiếm ra sao cũng chẳng quan trọng lắm.

Một ngày hai đứa bạn này ngồi trước lò sưởi. Chúng ngó vào lò, trong đó có một vài hạt dẻ đang nổ bôm bốp. Biết là thèm, nhưng làm sao lấy hạt dẻ này ra mới là điều đáng bàn.

Con Khỉ tinh ranh nói:

-Mình thì rất sẵn lòng khều mấy hạt dẻ đó ra. Nhưng mình nghĩ việc này thì bạn Mèo giỏi hơn mình nhiều.  Bạn hãy lấy ra đi, còn phần mình sẽ lo chia cho.

Cô Mèo nghe khen giỏi, khá bùi tai. Cô cẩn thận giương mấy cái vuốt ra, và thật nhanh Cô ta gạt bớt mấy hạt than hồng đang dính quanh mấy hạt dẻ xong co lại ngay. Lần thứ hai Mèo cũng làm như vậy thế là nửa hạt dẻ lọt ra khỏi than nóng. Và lần thứ ba cả hạt dẻ được Mèo kéo ra ngoài. Cô Mèo cố gắng như thế nhiều lần.  Cứ mỗi lần làm như vậy cái vuốt của Mèo nóng lên đau đớn vô cùng. Thế nhưng cứ mỗi hạt dẻ Mèo kéo ra được thì gã Khỉ tinh quái đó lấy bỏ ngay vào mồm?

Giờ là lúc Chủ Nhà vào quét dọn lò sưởi. Ôi Cô Mèo nhà ta chẳng có gì bỏ vào miệng ngoại trừ mấy cái vuốt đau đớn do lửa mà thôi. 

Thiên hạ nói rằng, từ đó về sau giống Mèo chỉ ưa ăn Chuột và Chuột Nhắt còn giống mèo chẳng thèm chơi với giống Khỉ nữa ./.

***

*  CHỌN BẠN MÀ CHƠI

 * KẺ TÂNG BỐC TA THƯỜNG THỦ  LỢI  Ở  TA 

* CHỚ  BAO  GIỜ  NGHE LỜI  XU  NỊNH, HỌ  SẼ   LÀM   HẠI  TA    HAY  LỢI   DỤNG  TA NHỮNG  GÌ ĐÓ   HỌ  CẦN 

* KẺ CHUYÊN THÓI XU NỊNH THƯỜNG SỐNG BÁM VÀO NẠN NHÂN CỦA HẮN, ĐÓ LÀ NGƯỜI THÍCH LỜI HẢO NGỌT 

========= 





BÀ CÚ KHÓ TÍNH VÀ CON CHÂU CHẤU NGANG BƯỚNG

 
    Ban ngày Bà Cú luôn luôn lo lắng cho giấc ngủ. Đợi khi mặt trời lặn, lúc những tia nắng hồng tắt lịm trên nền trời để lại màn đêm dần dà che phủ toàn bộ cánh rừng Bà mới bắt đầu thức dậy. Bà rũ lông nhấp nháy mắt cho tỉnh người trước khi ra khỏi cái bộng cây để đi kiếm mồi.

-Cú Cù Cú Cù...

Bà cất tiếng kêu ghê rợn trong đêm. Tiếng "Cú Cù" vang dội trong cánh rừng yên lặng. Bà ta bắt đầu cuộc kiếm ăn, nào rệp nào bọ cánh cứng nhái ếch cho đến loài chuột Bà xơi tất không bỏ loại nào.

Bà Cú càng già càng trở nên khó chịu nhất là những khi giấc ngủ của bà bị quấy rầy. Có một trưa hè nắng nóng khi Bà đang ngủ gà ngủ gật trong hốc cây thì có Chú Châu Chấu không biết vui thú gì lại cất tiếng ca inh ỏi. Bà Cú liền thò đầu ra khỏi cái hốc cây, cái lỗ này vừa là cửa sổ cũng là cửa ra vào:

- Này cái Ngài kia liệu hồn thì đi nơi khác, thật là bất lịch sự? ít nhất cũng phải tôn trọng người già cả hãy yên lặng cho ta ngủ xem nào?

Nhưng con châu chấu kia vẫn trơ tráo? Nó trả lời nó có quyền nơi vùng nó ở khi mặt trời lên. Còn loài cú như bà ta thì nên ở yên trong gốc sồi già kia thôi. Trả lời vô lễ như thế xong, con châu chấu còn kêu "chách chách" và 'hát' to hơn nữa- những âm thanh chói tai nhức óc làm sao?

Cú già tuy giận nhưng  thông minh. Bà biết cãi với Châu Chấu hay bất cứ ai khác về vấn đề này cũng chẳng ích gì.

Thêm thay, mắt loài cú ban ngày làm gì thấy rõ để trừng phạt con châu chấu hỗn xược kia? Cú Bà nuốt giận dùng lời lẽ ngọt ngào nhất:

- Ồ cậu ơi, Già này phải ráng thức để nghe cho được giọng ca hiếm có của cậu. Giờ đây ta đã chuẩn bị sẵn cả đây loại rượu ngon nhất từ Ngọn Núi Thần Olympus gửi cho ta đây. Thứ rượu này như cậu biết, thần Apollo thường uống trước khi hát cho Chúa Trời nghe đấy. Hãy tới đây, tới đây rồi cùng già này thưởng thức loại rượu ngon này nhé. Già chắc rằng uống thứ rượu này vào cậu sẽ hát hay chẳng kém gì Thần Apollo đâu!

Châu Chấu ngu ngốc nghe lời nịnh hót của Cú Bà khoái quá quên cả hiểm nguy, liền nhảy tới miệng hang của Cú...

Vừa khi Chấu Chấu ta tới ngang tầm cửa, lộ ra hình dạng, Cú Bà liền chộp ngay nuốt mất./.

Lời Bàn
Đây mới là bài học để trừng trị những ai ngang bướng cứng đầu. Đối với những kẻ vũ phu hay ngang bướng thường hay có những nhược điểm và nếu dùng trí thì rất dễ chiến thắng. NỘi dung kế tiếp cho bài ngụ ngôn này đó là nói về sự nguy hiểm của lời nói xu nịnh.

LỜI  NỊNH HÓT, TÂNG BỐC TA CHẮC CHẮN KHÔNG PHẢI LÀ MỘT SỰ THÁN PHỤC CHÂN THÀNH. BẠN ĐỪNG BAO GIỜ ĐỂ THÓI NỊNH VÀ TÂNG BỐC LÀM BẠN MẤT CẢNH GIÁC ĐỐI VỚI KẺ KHÁC 

-TUÂN TỬ: NGƯỜI CHÊ TA MÀ CHÊ PHẢI LÀ THẦY TA, NGƯỜI KHEN TA MÀ KHEN PHẢI LÀ BẠN TA, NHỮNG KẺ VUỐT VE NỊNH BỢ TA CHÍNH LÀ KẺ THÙ CỦA TA VẬY


dịch Đinh trọng Phúc
nguồn Aesop Fables 

No comments:

Post a Comment