Sunday, January 11, 2026

NGỤ NGÔN SỐ 28

 

KIẾN TRẢ ƠN BỒ CÂU

 










Một hôm có có con Bồ Câu trông thấy Kiến đang bị rơi vào dòng nước. Kiến lóp ngóp tìm cách bơi vào bờ nhưng xem chừng tuyệt vọng. Thấy tội nghiệp, Bồ Câu bèn thả một cọng rơm gần Kiến. Nhờ có cọng rơm, Kiến bám vào y cảnh một thủy thủ đắm tàu đang bám vào một mảnh ván vỡ.  Cuối cùng Kiến trôi  được vào bờ, thoát nạn.


Chẳng bao lâu sau, Kiến thấy một Người đang sắp sửa dùng đá để giết Bồ Câu, nhưng vừa khi Gã vừa nhặt viên đá Kiến vội cắn vào gót chân của Gã, đau quá khiến Gã ném TRẬT. Bồ Câu giật mình vội vỗ cánh bay tới một cây khác thật xa, thế là thoát nạn ./.


Lời Bàn

 

Làm việc thiện thực chất từ đáy lòng lương thiện không phải là sự tính toán trước. Đây là lương tâm hay lòng trắc ẩn (từ bi) của con người. Ngụ ngôn con kiến với bồ câu là lối ám dụ về hành thiện của con người chúng ta Chúng ta đồng ý với nhau rằng Thi Ân Vô Cầu Báo đây là việc thiện đúng nghĩa nhất. Người hành thiện trước tiên là thu được sự thanh thản an bình trong tâm hồn đây là phước báo đầu tiên cho họ. Không bao giờ mất gì cho người hành thiện mà chỉ có được. Thật ra trên đời này, ở hiền thì gặp lành thôi.  

 


·       *VIỆC THIỆN KHÔNG BAO GIỜ LÀ VÔ ÍCH CẢ

·       *Ở HIỀN GẶP LÀNH 

The Ant & the Dove

A Dove saw an Ant fall into a brook. The Ant struggled in vain to reach the bank, and in pity, the Dove dropped a blade of straw close beside it. Clinging to the straw like a shipwrecked sailor to a broken spar, the Ant floated safely to shore.

Soon after, the Ant saw a man getting ready to kill the Dove with a stone. But just as he cast the stone, the Ant stung him in the heel, so that the pain made him miss his aim, and the startled Dove flew to safety in a distant wood.

A kindness is never wasted.


 

CUA MẸ TẬP CUA CON ĐI


Cua Mẹ bảo Cua Con:

-Sao trong thế giới này con cứ đi ngang hoài vậy? Con phải gắng mà duỗi móng ra và đi thẳng xem nào?

Cua Con ngoan ngoãn trả lời mẹ:

-       Thưa mẹ con sẽ cố gắng học đi như mẹ bảo, nhưng mẹ thương yêu hãy chỉ cho con cách đi xem nào?

Thế là con Cua Già phải gắng hết sức mà đi THẲNG về phía trước. Nhưng khổ nổi Cua Mẹ cứ vẫn đi NGANG, giống y con của bà vậy. Rồi nữa, khi Bà gắng duỗi móng ra lại vì thế mà vấp  ngã chúi mũi.


Lời Bàn 

Có nhiều người "nói thì hay vỗ tay thì lỗi" chỉ lý thuyết suông chưa đủ, chúng ta cần phải thực hành mới đủ. Khi thực hành thuần thục xong chúng ta mới chỉ bảo người khác được. Muốn trở thành thầy giáo chúng ta phải qua thời kỳ học trò
Người xưa nói năng thuyết bất năng hành. Lời nói nhiều chưa bằng người hành động nhiều. Qua làm việc người ta mới có kinh nghiệm thực tế. Chúng ta không lạ gì sau khi đào tạo y khoa tiến sĩ người Mỹ bắt buộc tân khoa tiến sĩ phải có nơi nhận Residency tức là khóa thu nhận đào tạo ỵ sinh mấy năm mới thực thụ là một y khoa bác sĩ là vậy.

·       ĐỪNG BẢO AI LÀM ĐIỀU GÌ TRỪ PHI BẠN CÓ THỂ LÀM GƯƠNG TRƯỚC ĐƯỢC




"Why in the world do you walk sideways like that?" said a Mother Crab to her son. "You should always walk straight forward with your toes turned out."

"Show me how to walk, mother dear," answered the little Crab obediently, "I want to learn."

So the old Crab tried and tried to walk straight forward. But she could walk sideways only, like her son. And when she wanted to turn her toes out she tripped and fell on her nose.

Do not tell others how to act unless you can set a good example.

No comments:

Post a Comment