Thursday, January 1, 2026

NGỤ NGÔN 19

  HAI KẺ BỘ HÀNH DƯỚI GỐC CÂY TIÊU HUYỀN










Có hai kẻ Bộ Hành đang đi giữa trưa nắng gắt nên phải tìm một bóng mát nào đó trú thân. Nằm dưới bóng mát của một tàng cây cả hai đều ngó lên và biết được những đám lá đang cho họ sự thoải mái lúc này chính là cây Tiêu Huyền.

Một trong hai kẻ buông lời chê bai loại cây mà họ đang núp bóng :

-Cái cây Tiêu Huyền này thật vô tích sự, nó chẳng có thứ trái nào ăn được, lại còn rụng lá đầy mặt đất thôi.

Bỗng có một tiếng nói từ trên cây vọng xuống:

- Hai ngươi thật là Những Đứa Vô Ơn. Các ngươi đang nằm dưới bóng mát ta che cho, thế mà các ngươi bảo ta Vô Ích! Ôi Thần Jupiter ơi! sao Ngài phù hộ cho những đứa vô ơn bạc nghĩa như thế này?


TIÊU HUYỀN (sycamore)


LỜI BÀN

Kẻ vô ơn bạc nghĩa trên đời này không thiếu. Người trọng nghĩa ân, thì ít kẻ vội vong ân lại nhiều. Bởi thế xưa có câu " cứu vật vật trả ơn, cứu nhân nhân trả oán" để ta thán lòng bội bạc của nhân thế. 
có bệnh thì vái tứ phương, hết bệnh thì nén nhang chẳng tốn. Có nhiều kẻ lại bội bạc ngay lúc đang còn thụ ân mới là đáng khinh, của ăn chưa lọt qua cửa họng đã vội vong ân bội nghĩa nói xấu ân nhân rồi. Hạng này nhiều lắm. Đã thọ ân nhưng lại không biết ơn, trong lòng còn sinh lòng ghen tị thù hằn. Người trọng nghĩa ân dù một chén nước bát cơm họ cũng không quên ơn mà luôn để trong lòng chờ ngày đền đáp. 
Ngày xưa Tô Lịch đỗ Trạng Nguyên phần thưởng vua ban khi vinh quy bái tổ, Trạng chỉ xin vua cái om đúc bằng vàng để về làng tặng cho người thường cho Trạng vét cơm cháy đáy nồi cho Trạng lúc hàn vi ăn học. Truyện dạy nhân gian về lòng biết ơn tri ân là vậy. 


·       CON NGƯỜI SAU KHI ĐƯỢC ƠN TRỜI PHÒ HỘ QUA CƠN NGUY KHỐN LẠI MAU VỘI QUÊN 

·       QUA SÔNG ĐÃ VỘI QUĂNG CHÈO 

     

========


 CỪU LẠC BẦY GẶP CON SÓI ÁC








Một buổi sáng nọ có con cừu lạc bầy đang uống nước cạnh con suối gần một cánh rừng. Rủi thay đầu ngọn suối sáng đó có con SÓI hung ác hắn đang đói và đang tìm mồi để ăn thịt. Vừa gặp Chú Cừu, Gã Sói liền vồ ngay món ngon này quyết không chừa một chút xương nào. Nhìn chứ Cừu bơ vơ và vô tội quá Sói Ta làm bộ bày ra một cuộc hỏi tội trước khi kết liễu cuộc đời nạn nhân.

Con Sói hung ác hét to hỏi tội Cừu:

-Tại sao nhà ngươi dám cả gan lội bẩn dòng nước của ta? Sự liều lĩnh của người đáng phải bị trừng trị thật nặng.

Cừu run rẩy trả lời:

-Nhưng thưa ngài, con đâu dám làm đục dòng nước đầu nguồn của ngài uống đâu ? Xin điện hạ nhớ cho kẻ này chỉ uống nước dưới giòng còn ngài uống trên giòng cơ mà ?

-Chính ngươi đã làm ĐỤC dòng nước!

Sói vặn giọng, áp bức Cừu một cách  man trá:

-Còn thêm một tội nữa, năm ngoái ngươi đã nói LÁO về ta?

Cừu biện bạch:

-Thưa ngài, con làm sao nói về ngài năm ngoái? Con mới ra đời năm này cơ mà?

- Nếu không ngươi thì anh ngươi, biết chưa?

-Nhưng con không có anh em?

SÓI thâm hiểm vẫn gầm gừ:

-A! thế thì ai đó trong dòng họ nhà ngươi vậy! Nhưng người đó là ai ta chẳng cần biết. Vấn đề là ta chẳng bao giờ bỏ qua bữa ăn sáng này đâu nhé!


Chẳng cần nói thêm lời nào nữa, Gã Sói hiểm độc liền vồ chú Cừu đáng thương, tha vào rừng ăn thịt mất ./.

                                                       ***

-        BẠO CHÚA và Độc Tài NÀO CŨNG GIỐNG NHAU. HỌ LUÔN TÌM LÝ DO ĐỂ BẢO VỆ CHO SỰ CHUYÊN CHẾ CỦA MÌNH. KHÔNG BAO GIỜ CÓ NỀN DÂN CHỦ VÀ CÔNG BÌNH BÁC ÁI TẠI ĐÓ CẢ

-        KẺ ĐÃ MANG BẢN CHẤT BẤT CÔNG ÁP BỨC KHÔNG BAO GIỜ CHỊU LẮNG NGHE TRÌNH BÀY CỦA NGƯỜI VÔ TỘI HAY TẦNG LỚP BỊ THỐNG TRỊ. CHUYÊN CHÍNH VÀ ĐỘC TÀI LUÔN CÓ NHỮNG LUẬT LỆ ÁP BỨC NGƯỜI DÂN. LUẬT LỆ CỦA BỌN ĐỘC TÀI LUÔN BẤT CÔNG ĐỂ BẢO VỆ QUYỀN LỢI CỦA CHÚNG. CÔNG LÝ CHẲNG BAO GIỜ CÓ TẠI CÁC NƯỚC ĐỘC TÀI ĐẢNG TRỊ HAY PHÁT XÍT CẢ


The Wolf & the Lamb

A stray Lamb stood drinking early one morning on the bank of a woodland stream. That very same morning a hungry Wolf came by farther up the stream, hunting for something to eat. He soon got his eyes on the Lamb. As a rule Mr. Wolf snapped up such delicious morsels without making any bones about it, but this Lamb looked so very helpless and innocent that the Wolf felt he ought to have some kind of an excuse for taking its life.

"How dare you paddle around in my stream and stir up all the mud!" he shouted fiercely. "You deserve to be punished severely for your rashness!"

"But, your highness," replied the trembling Lamb, "do not be angry! I cannot possibly muddy the water you are drinking up there. Remember, you are upstream and I am downstream."

"You do muddy it!" retorted the Wolf savagely. "And besides, I have heard that you told lies about me last year!" "How could I have done so?" pleaded the Lamb. "I wasn't born until this year."

"If it wasn't you, it was your brother!"

"I have no brothers."

"Well, then," snarled the Wolf, "It was someone in your family anyway. But no matter who it was, I do not intend to be talked out of my breakfast."

And without more words the Wolf seized the poor Lamb and carried her off to the forest.

The tyrant can always find an excuse for his tyranny.

The unjust will not listen to the reasoning of the innocent.

No comments:

Post a Comment