CHUYỆN CON NGỖNG ĐẺ TRỨNG VÀNG
Ngày xưa có lão nông dân là chủ nhân của con ngỗng hết sức kỳ diệu. Bạn có thể tưởng tượng sự kỳ diệu này ra sao do mỗi ngày lão ra thăm ổ trứng của con ngỗng vàng kia nó đều đặn đẻ ra cho lão một quả TRỨNG VÀNG.
Những lúc như thế, lão ngắm nghía quả trứng ngỗng vàng lóng lánh trong tay mà trong lòng dâng lên niềm sung sướng không gì diễn tả nổi.
Ngày lại ngày, lão đem từng quả trứng vàng ra chợ bán. Dần dà lão nông dân trở nên giàu có. Nhưng tâm lý thỏa mãn này không kéo dài được lâu do lão nóng nảy muốn sự giàu có đó phải TỚI THẬT MAU cùng NHIỀU hơn nữa mới được. Biết làm sao khi con Ngỗng quý báu kia chỉ mỗi ngày cho lão duy nhất MỘT quả trứng vàng mà thôi?
Một ngày nọ, sau khi tỉ mỉ đếm đống tiền của lão dồn được, lão đó bỗng sinh ra một ý nghĩ “Sao ta không mỗ bụng ngỗng ra để lấy ĐỐNG VÀNG TRONG BỤNG nó? Tội đếch gì mà phải chờ từng ngày…từng ngày thế này?”
Thế là không cần suy nghĩ lại, lão ta đem con ngỗng vàng ra MỖ BỤNG?
Ôi thôi! khi lão ta vừa chấm dứt hành động điên rồ của mình; đống vàng lớn trong bụng Ngỗng đâu chẳng thấy mà chỉ còn cái xác con ngỗng CHẾT NGẮT cho lão mà thôi ./.
LỜI BÀN
Biết "tham thì thâm" nhưng cuộc đời này không thiếu kẻ bị lâm vào cảnh đó? Lòng tham không phải là nhu cầu, do lòng tham không bao giờ có giới hạn. Lòng mong cầu hay nhu cầu nó có giới hạn của nó do con người cần có những gì họ đang cần thiết.
Ngày xưa Mahatma Ghandi nhà tranh đấu Ấn Độ nói: Thế giới chỉ đủ cho nhu cầu của con người nhưng chẳng bao giờ lo đủ cho LÒNG THAM của con người cả (There is a sufficiency in the world for man's need but not for man's greed). Đúng thế đối với lòng tham thì chẳng có bến bờ, nó không bao giờ dừng lại. Cũng giống Mục Sư Andy Stanley, giáo hội North Point Community Church cũng nói: Lòng tham không phải là vấn đề tài chính mà là vấn đề của lương tâm (Greed is not financial problem. It's heart issue).
Lòng tham không bao giờ ngưng do nó là cái thùng không đáy thì không bao giờ đầy. Người tham lam cứ mãi 'nghèo' do cái tâm đi ra bắt họ quên đi chuyện kiếp người hữu hạn bởi do con người có ai sống mãi đâu? rồi ai cũng phải chết. Chỉ có người biết đủ là người biết sống do họ biết đâu là điểm ngưng. "Tri túc đệ nhất phú", phải chăng người biết đủ là người giàu có nhất? Chính người biết đủ mới là người giàu, giàu có từ trong tâm đi ra, do họ biết họ đầy đủ và không còn tham luyến thêm gì nữa cả. Trái lại, người tham lam thì họ chẳng có khi nào đủ (trong lòng) cả cái tâm lí tham lam làm cho họ cứ "nghèo" mãi. Rõ ràng đây là vấn đề của con tim (heart issue)
Ngụ ngôn xưa Việt Nam về câu chuyện "ăn khế trả vàng" dạy cho ta tham thì thâm cũng ở đó.
THAM THÌ THÂM
ĂN ÍT NO LÂU
CHẬM MÀ CHẮC
GIÀU LÂU MỚI BỀN


No comments:
Post a Comment