Thursday, December 11, 2025

NGỤ NGÔN 5

 

  LÃO MÈO TINH RANH  VÀ  CON CHUỘT GIÀ












Lão Mèo vốn lúc nào cũng tinh ranh giữ nhà thật kỹ. Lũ CHUỘT NHẮT bởi thế nên rất run không có con nào dám léng phéng hay lập lò ra khỏi hang. Hình như Lão Mèo có mặt mọi ngõ ngách trong nhà? Chỉ sơ hở một tí là bị Lão Mèo ăn tươi nuốt sống ngay. Bởi thế Lũ Nhắt nín khe núp mãi trong hang.

Một hôm đói quá Lão Mèo bèn nghĩ ra một kế. Lão trèo lên cái tủ bếp chân sau bám vào ván treo ngược cái đầu xuống. Phần cuối đuôi Lão móc vào vòng dây thừng như đang bị treo vậy?

Lũ Nhắt nhìn trộm ra ngoài thấy cảnh tượng này cho rằng Lão Mèo đang bị chủ phạt do tội ăn vụng nào đó. Bán tín bán nghi một con ló ra mò tới mũi ngửi ngửi đánh hơi xem động tĩnh? Lão Mèo vẫn treo mình như thế không nhúc nhích.

Tin rằng LÃO MÈO đã chết, lũ Nhắt kêu nhau ra nhảy múa ăn mừng dưới mũi LÃO?

Vụt một cái LÃO buông mình xuống. Ôi thôi! khi Lũ Nhắt biết ra sự thật thì ba tới bốn chú Nhắt đã làm mồi cho Lão rồi! Giờ đây Lũ Nhắt không còn hồn vía nào nữa.  chẳng có con nào dám thò đầu ra khỏi cửa hang.

Nhưng lâu ngày quá MÈO bắt đầu thèm lại thịt chuột. Thế là Lão moi óc tìm cho ra kế khác? Kế khác ra sao? Lão nhảy vào cái lu bột lăn mình nhiều vòng cho bộ lông nhuộm bột trắng phau. Xong LÃO nằm im như chết ngoài trừ hai con mắt mở ti hí để rình mồi.

Tin rằng tình thế đã yên, bầy Nhắt bắt đầu lóp ngóp bò ra. Thế là Mèo ta bộp ngay được chú Nhắt non mập nhất dưới bộ vuốt sắc bén. Ngoại trừ có một con CHUỘT GIÀ cứ ngồi mãi ở cửa hang. Con chuột già này thừa kinh nghiệm qua cái đuôi bị mất một phần ở trận trước đây nên luôn luôn phòng thủ.

Chuột Già la lớn:

- Coi chừng! Coi bộ món bột này sao hấp dẫn quá? Nhưng ta vẫn thấy nó giống Lão Mèo. Dù có ngon tới đâu? Khôn ngoan nhất là thủ một khoảng an toàn như ta thì hơn.

LỜI BÀN:
Sai lầm thế gian này ai cũng có, nhưng điều tệ hại nhất là không biết học hỏi điều sai lầm trước mà tránh đi. Lũ chuột ngu si biết mèo tinh ranh, đã một lần làm mồi dưới móng vuốt Mèo nhưng chẳng hề đề phòng sợ hãi. Con chuột già biết kinh nghiệm từ nạn tai với mèo lần trước nên thoát chết lần hai.
Nhà văn Mỹ Roy H Williams tác giả nhiều cuốn sách bán chạy chủ bút chương trình Wizard of Ad LIVE cho rằng, người thông minh khi phạm sai lầm thường học hỏi từ đó và chẳng bao giờ tái phạm, còn nhà thông thái thường tìm kiếm kẻ thông minh trên để cùng nhau học tránh sai lầm đó. Henry Ford ông chủ xe hơi nổi tiếng của Mỹ ngày trước cũng nói
-SAI LẦM CHỈ THỰC SỰ ĐẾN CHO KẺ NÀO CHẲNG CHÚT HỌC HỎI KHI ĐÃ PHẠM SAI LẦM
Học hỏi, rút kinh nghiệm trường đời là kim chỉ nam cho ai muốn thành công. Đường đời dĩ nhiên không thể nào trơn tru cho ta tiến bước.
TÓM LẠI
-KẺ KHÔN NGOAN CHỚ  BAO GIỜ PHẠM SAI LẦM  LẦN THỨ HAI 

-PHẢI MỘT BẬN, CẠCH TỚI GIÀ

The Cat & the Old Rat

There was once a Cat who was so watchful, that a Mouse hardly dared show the tip of his whiskers for fear of being eaten alive. That Cat seemed to be everywhere at once with his claws all ready for a pounce. At last the Mice kept so closely to their dens, that the Cat saw he would have to use his wits well to catch one. So one day he climbed up on a shelf and hung from it, head downward, as if he were dead, holding himself up by clinging to some ropes with one paw.

When the Mice peeped out and saw him in that position, they thought he had been hung up there in punishment for some misdeed. Very timidly at first they stuck out their heads and sniffed about carefully. But as nothing stirred, all trooped joyfully out to celebrate the death of the Cat.

Just then the Cat let go his hold, and before the Mice recovered from their surprise, he had made an end of three or four.

Now the Mice kept more strictly at home than ever. But the Cat, who was still hungry for Mice, knew more tricks than one. Rolling himself in flour until he was covered completely, he lay down in the flour bin, with one eye open for the Mice.

Sure enough, the Mice soon began to come out. To the Cat it was almost as if he already had a plump young Mouse under his claws, when an old Rat, who had had much experience with Cats and traps, and had even lost a part of his tail to pay for it, sat up at a safe distance from a hole in the wall where he lived.

"Take care!" he cried. "That may be a heap of meal, but it looks to me very much like the Cat. Whatever it is, it is wisest to keep at a safe distance."

The wise do not let themselves be tricked a seco


==================


 CHIM SƠN CA MẸ VÀ BẦY CON

Sơn Ca Mẹ làm tổ trong cánh đồng lúa mì vừa lên. Ngày nọ tiếp ngày kia lúa mì càng lúc càng cao cũng như lũ chim con càng lúc càng lớn thấy rõ.

Ngày nọ lúc những nhánh lúa kia bắt đầu ửng vàng rung rinh theo làn gió đồng nội, người Chủ Ruộng cùng con trai ra thăm lúa. 

Nhìn Lúa Ông nói với Con Trai:

            -Lúa chín rồi sẵn sáng gặt thôi. Hai cha con mình phải đi nhờ láng giềng gặt giúp thôi.

Tổ lũ chim gần đó nên chim con về mách mẹ những gì chúng nghe. Chúng rất sợ nếu không rời tổ sớm thì nguy to?

Sơn Ca Mẹ vừa đem mồi về nghe thế nhưng lại bảo:

            -Đừng sợ các con!Nếu người Chủ Ruộng bảo đi nhờ hàng xóm giúp thì đồng lúa này chưa hẳn đã chín hoàn toàn đâu.

Vài ngày sau, lúa chín càng nhiều. Gió lung lay làm một cành lúa chín đầy hột ngã đè lên đầu bầy chim.

Lần này Ông Chủ ra thăm giờ lại nói:

            -Nếu không gặt gấp bây giờ chúng ta sẽ mất đi một nửa. Cha con ta không đợi hàng xóm được nữa rồi! ngày mai chúng ta tự làm lấy.

Khi bầy chim con kể lại cho MẸ, Chim Mẹ mới bảo:

            -Lần này thì chúng ta phải rời ngay lập tức! Khi con người tự quyết định công việc của mình không lệ thuộc một ai thì chúng ta không còn lý do gì để trì hoãn nữa?

Chiều đó có tiếng chim mẹ đập cánh bay đi bay về dồn dập. Sáng sớm ngày mai khi hai cha con Chủ Ruộng tới gặt lúa thì họ gặp một cái tổ chim trống không còn lại mà thôi.


LỜI BÀN
Những gì chúng ta tự quyết định lấy không lệ thuộc vào ai sẽ góp phần chính yếu quyết định thành công. Lệ thuộc ít thành công hơn, do nó dựa vào quyết định của người khác. Vươn lên bằng chính khả năng chúng ta phần lớn đưa đến thành công do chúng ta biết được khả năng ngang đâu? Không ai biết được thành công bằng chính chúng ta. Ngạn ngữ Pháp có nói "Hãy tự giúp mình trước, rồi TRỜI mới giúp cho sau" (Aides -Toi, Le Ciel T'aidera") nó cũng hàm ý công việc thành công của chúng ta đến từ do bàn tay ta quyết định trước chứ không chờ đợi một ai cả.

* Với bất cứ quyết định nào trong đời, điều tốt nhất cho bạn là khi quyết định điều đúng, điều tốt tiếp theo đó là tự quyết định nhưng sai lạc, nhưng thứ tệ hại nhất cho bạn đó là lúc bạn là chẳng quyết định  điều gì cả 

In any moment of decision, the best thing you can do is the right thing, the next best thing is the wrong thing, and the worst thing you can do is nothing (Theodore Roosevelt- TT Mỹ)

* TỰ LỰC CÁNH SINH

* TỰ GIÚP MÌNH LÀ CÁCH GIÚP HAY NHẤT

The Lark & Her Young Ones

A Lark made her nest in a field of young wheat. As the days passed, the wheat stalks grew tall and the young birds, too, grew in strength. Then one day, when the ripe golden grain waved in the breeze, the Farmer and his son came into the field.

"This wheat is now ready for reaping," said the Farmer. "We must call in our neighbors and friends to help us harvest it."

The young Larks in their nest close by were much frightened, for they knew they would be in great danger if they did not leave the nest before the reapers came. When the Mother Lark returned with food for them, they told her what they had heard.

"Do not be frightened, children," said the Mother Lark. "If the Farmer said he would call in his neighbors and friends to help him do his work, this -wheat will not be reaped for a while yet."

A few days later, the wheat was so ripe, that when the wind shook the stalks, a hail of wheat grains came rustling down on the young Larks' heads.

"If this wheat is not harvested at once," said the Farmer, "we shall lose half the crop. We cannot wait any longer for help from our friends. Tomorrow we must set to work, ourselves."

When the young Larks told their mother what they had heard that day, she said:

"Then we must be off at once. When a man decides to do his own work and not depend on any one else, then you may be sure there will be no more delay."

There was much fluttering and trying out of wings that afternoon, and at sunrise next day, when the Farmer and his son cut down the grain, they found an empty nest.

Self-help is the best help.

====================


 SÓI CHÚA VÀ CON CHÓ ỐM

Sói chúa rình mồi kế cận ngôi làng thì bắt gặp một con CHÓ. Con mồi của Sói chỉ là một con chó ốm đến trơ xương. Dù sao cũng đói lắm rồi nên Sói Chúa mới chận con Chó đang tìm đường lùi lại.

Chó năn nỉ:
            -Thưa ngài Sói, cho con xin thưa với ngài một điều trước khi ăn thịt con. Ăn con thì có ngon gì đâu? Ngài nhìn những cái xương sườn con này? con ốm chỉ có da và xương thôi.

Chó tiếp:
        -Con xin mách với Ngài một điều: Vài bữa nữa chủ con sẽ làm tiệc cưới cho con gái. Đến lúc này con tha hồ ăn những thức thừa trong bữa tiệc và con sẽ mập phình lên cho xem. Khi này ngài hãy tới đánh chén ngon lành.

Sói Chúa nghe vậy quá bùi tai. Cứ nghĩ đến con chó mập tròn bóng ưỡn lên nên để cho con chó ốm đi về hẹn ngày trở lại...

Vài ngày sau Sói Chúa trở lại y như lời Chó hứa. Lần này nó thấy Chó kia trong vườn của chủ nhà. Sói Chúa yêu cầu Chó ra cho nó ăn thịt.

 Chó giờ đây mới cười nhạt:

            -Thưa Ngài Sói, con đã sẵn sàng và vui lòng ra cống mạng cho ngài đây. Người đầy tớ sẽ mở cửa cho con ra ngay đây?

Nhưng người "Đầy Tớ" ra mở cửa lần này lại là CON CHÓ to lớn?! Loài Chó TO vốn là khắc tinh dử tợn bao đời đối với Loài Sói.

Sói Chúa không còn một giây nào nghĩ ngợi phóng cả bốn chân chạy thục mạng về rừng./.

LỜI BÀN

BẠN CHỚ NÊN TIN VÀO NHỮNG LỜI HỨA HẢO
 THÀ MỘT SẺ TRONG TAY CÒN HƠN HAI CON TRONG BỤI
CHỚ BỎ CON SĂN SẮT MÀ BẮT CON CÁ RÔ

The Wolf & the Lean Dog

A Wolf prowling near a village one evening met a Dog. It happened to be a very lean and bony Dog, and Master Wolf would have turned up his nose at such meager fare had he not been more hungry than usual. So he began to edge toward the Dog, while the Dog backed away.

"Let me remind your lordship," said the Dog, his words interrupted now and then as he dodged a snap of the Wolf's teeth, "how unpleasant it would be to eat me now. Look at my ribs. I am nothing but skin and bone. But let me tell you something in private. In a few days my master will give a wedding feast for his only daughter. You can guess how fine and fat I will grow on the scraps from the table. Then is the time to eat me."

The Wolf could not help thinking how nice it would be to have a fine fat Dog to eat instead of the scrawny object before him. So he went away pulling in his belt and promising to return.

Some days later the Wolf came back for the promised feast. He found the Dog in his master's yard, and asked him to come out and be eaten.

"Sir," said the Dog, with a grin, "I shall be delighted to have you eat me. I'll be out as soon as the porter opens the door."

But the "porter" was a huge Dog whom the Wolf knew by painful experience to be very unkind toward wolves. So he decided not to wait and made off as fast as his legs could carry him.



==================



No comments:

Post a Comment