NGƯỜI và DƯƠNG NHÂN
Ngày xưa có một Người, hắn may mắn gặp một Dương Nhân trong rừng và được người dê này bằng lòng kết làm bạn bè. Hai kẻ này chơi với nhau rất thân và cùng chung sống với nhau trong cái chòi của người này.
Nhưng một ngày vào một buổi chiều đông lạnh, lúc cả hai đi bộ về nhà, Dương Nhân thấy Gã kia cứ thổi thổi vào ngón tay, Dương Nhân mới hỏi:
- Tại sao bạn thổi như thế ?
- Ta muốn LÀM ẤM hai bàn tay ta thôi.
Gã đó trả lời người DƯƠNG NHÂN như thế.
Về đến nhà, Người đó bèn dọn hai tô cháo nóng lên bàn để đôi bạn thân cùng nhau thưởng thức một buổi tối đầm ấm và thân mật. Dương Nhân một lần nữa lại ngạc nhiên khi Gã kia lại thổi vào tô cháo của gã.
Dương Nhân lại hỏi:
-Tại sao bạn phải thổi như thế ?
Gã kia vội trả lời:
-Tại ta muốn làm NGUỘI bớt phần cháo của ta.
Nghe đến đây, Dương Nhân vội bật dậy bước vội ra cửa lều:
-Thôi từ biệt bạn nhé! ta thấy vậy là đủ rồi. Kẻ nào CÙNG MỘT HƠI THỞ VỪA LÀM ẤM LẠI VỪA LÀM LẠNH thì là kẻ hai lòng; do vậy ta không thể nào kết bạn được .
* KẺ HAY NÓI NƯỚC ĐÔI THÌ KHÔNG THỂ TIN
TƯỞNG ĐƯỢC
* CHỚ TIN KẺ HAI LỜI
The Man & the Satyr
A long time ago a Man met a Satyr in the forest and succeeded in making friends with him. The two soon became the best of comrades, living together in the Man's hut. But one cold winter evening, as they were walking homeward, the Satyr saw the Man blow on his fingers.
"Why do you do that?" asked the Satyr.
"To warm my hands," the Man replied.
When they reached home the Man prepared two bowls of porridge. These he placed steaming hot on the table, and the comrades sat down very cheerfully to enjoy the meal. But much to the Satyr's surprise, the Man began to blow into his bowl of porridge.
"Why do you do that?" he asked.
"To cool my porridge," replied the Man.
The Satyr sprang hurriedly to his feet and made for the door.
"Goodby," he said, "I've seen enough. A fellow that blows hot and cold in the same breath cannot be friends with me!"
The man who talks for both sides is not to be trusted by either.
=================
Thường ngày Lão Lái Buôn vẫn dắt con lừa chở bao muối nặng từ bờ biển về nhà đều lội qua một khúc sông cạn. Qua nhiều chuyến hàng như thế vẫn không có gì xảy ra cho đến một ngày con lừa bỗng khuỵu chân sụp giữa khúc sông cạn đó. Cuối cùng Lão Lái Buôn cũng giúp Lừa đứng dậy được nhưng số muối bị thấm nước tan đi một nửa. Lần này Lừa Lười thích chí lắm lý do nó vừa chở số muối vừa khoái trá hiểu ra nguyên cớ gây ra như vậy.
Ngày kế Lừa Lười vẫn chở lô muối nặng như trước. Lúc ngang qua khúc sông cạn trên, Lừa ta nhớ lại chuyện cũ bèn cố ý khuỵu xuống nước cho muối tan bớt để hắn ta một lần nữa chở nhẹ đi như thể hôm qua.
Lão Lái Buôn hiểu ngay và giận lắm, lập tức dẫn con Lừa Lười về lại bờ biển. Lần này Lão không cho Lừa ta chở bao muối mà thay bằng hai bao bọt biển thật lớn. Trở lại khúc sông cạn, Lừa Lười hí hửng khuỵu xuống. Khi Lừa Lười đứng dậy được thì ôi thôi ! trên lưng Lừa không còn nhẹ nữa mà hắn ta phải è lưng chở một khối nước nặng gấp mười lần hôm qua?
Thế là Lừa Lười phải gắng mà lết cho đến khi về được tới nhà Chủ.
· Ý Chính: mưu chước chớ nên dùng lần thứ hai
d
dđọc bài này chúng ta có thể hiểu theo cách thứ nhất là "Cao nhân tắc Hữu Cao Nhân Trị" hay "bệnh quỷ có thuốc tiên" v v
Nhưng ý chính của bài này trong nguyên tác Anh Ngữ là "Một Mưu Kế Không Thể áp Dụng mọi Lúc mọi hoàn cảnh"(the Same measures will not suit for all circumstances) cứ dùng hoài một mánh lới sẽ có ngày ta sẽ bại lộ. Phải thay đổi cách thức đối phó không cứng nhắc áp dụng hoài một chiêu thức sẽ đưa đến thất bại. Con Lừa áp dụng mưu kế hay phương cách cũ mới sang lần 2 đã bị bại lộ và thất bại ngay. Ngoài trận mạc sa trường lại phải áp dụng bài học này.
The Ass & the Load of Salt

A Merchant, driving his Ass homeward from the seashore with a heavy load of salt, came to a river crossed by a shallow ford. They had crossed this river many times before without accident, but this time the Ass slipped and fell when halfway over. And when the Merchant at last got him to his feet, much of the salt had melted away. Delighted to find how much lighter his burden had become, the Ass finished the journey very gayly.
Next day the Merchant went for another load of salt. On the way home the Ass, remembering what had happened at the ford, purposely let himself fall into the water, and again got rid of most of his burden.
The angry Merchant immediately turned about and drove the Ass back to the seashore, where he loaded him with two great baskets of sponges. At the ford the Ass again tumbled over; but when he had scrambled to his feet, it was a very disconsolate Ass that dragged himself homeward under a load ten times heavier than before.
The same measures will not suit all circumstances.


No comments:
Post a Comment