Monday, December 15, 2025

NGỤ NGÔN 9

 

                                                                                   ***













CHUYỆN ÔNG  LÃO    HÀ TIỆN CẤT VÀNG


Một ông già hà tiện sống ký cóp, rất dè sẻn suốt cuộc đời. Lão nhịn ăn, mặc để sắm sanh cho ra vàng. Vàng ký cóp được, ông Lão chuyên cất giấu tận sau góc vườn.

 Hàng ngày ông lão thường lén lui sau vườn đó đào gói vàng lên, rờ rẫm nâng niu, đếm tới đếm lui, hôn nó xong chôn lại chỗ cũ.

 Ông vô lại nhà chịu ăn rau muối qua ngày.  Gói  vàng kia Lão quyết không đụng một mảy may.

Ông vô ra vườn nhiều lần như vậy khiến một TÊN TRỘM để ý? Hắn nghĩ rằng ông lão tuy bề ngoài nghèo nàn rách rưới nhưng chắc chắn có giấu thứ gì quý báu lắm?  Một đêm hắn rón rén lui góc vườn kia đào ngay chỗ đó. Thế là hắn ta cuỗm số vàng của ông Lão hà tiện đi mất!?

Chiều hôm sau Lão ra đào lại xem? Ông vò đầu bứt tóc xong khóc la om xòm do túi vàng của Lão  'không cánh mà bay mất'?!
  
Một người bộ hành đi ngang thấy Lão khóc la thảm quá bèn tiến tới hỏi cớ sự gì? 

Lão bèn khóc:

-Ôi vàng của ta? vàng của ta ai đánh cắp mất rồi? hu! hu!

- Vàng của ông ư? Sao ông lại để ở cái lỗ này? Sao ông không cất trong nhà? cần thứ gì ông cứ lấy mà mua sắm, có mau và an toàn hơn không?

-Mua sắm ư???

Ông lão hà tiện giận dữ la lên:

-Tại sao lại dùng nó? Ta chẳng bao giờ dám đụng đến vàng cả!  Ta chẳng bao giờ dám nghĩ đến chuyện tiêu pha dù chỉ một mảy may với vàng này cả!

Người khách lạ nghe ngang đây, chợt hiểu. Ông mới kiếm một viên đá khá lớn gần đó, quăng vào cái lỗ của Lão hà tiện rồi nói:

-Nếu đã như vậy thì  Ông hãy lấp viên đá này tiếp tục ở cái lỗ này đi! Nó cũng giá trị y hệt cái gia tài mà Ông bị mất vậy thôi./.


LỜI BÀN 

Cục vàng giá trị cả một gia tài so với viên đá tại sao lại giống nhau? Nếu cục vàng chẳng giúp ích chi cho lão hà tiện, vĩnh viễn cho đến chết lão không dám xài thì giá trị của nó chẳng khác gì viên đá đâu.
Vật chất có giá trị với con người không tự thân nó giá trị mà giá trị nó tác dụng giúp con người và xã hội mặt này hay mặt nó. Cục đá và cục vàng nếu chỉ trơ gan cùng tuế nguyệt chúng ta, con người không dùng nó, không lợi dụng được nó gì cả thì 2 thứ đều vô giá trị ngang nhau mà thôi.
Chúng ta có một đống bạc, nếu vĩnh viễn cất giấu không dùng, vĩnh viễn không ai biết và ta không cho ai hay giúp ai cả...cho đến lúc nhắm mắt thử hỏi giá trị đống bạc kia chỉ là đống giấy vô tri vô hồn chờ ngày mục nát hay chăng?
Chúng ta làm lụng cực khổ tạo ra tiền bạc để cung phụng ngược lại cho chúng ta. Sự tiêu pha tiết kiệm dành dụm có mục đích một là đề phòng lúc hữu sự hai là đầu tư làm ăn và sâu xa hơn nữa là để giúp đời giúp người thì của cải vật chất ta dành dụm đó thật sự có ý nghĩa.
Sinh không tử lại hoàn không, không ít người có tính cách sống như ông lão trong truyện ngụ ngôn. Tại sao cổ nhân ta hay dùng thành ngữ "Mọi Giữ của"
tóm lại

*TÀI SẢN CUẢ CẢI CUẢ TA CÓ GIÁ TRỊ KHI CHÚNG TA DÙNG NÓ


*Viên đá và cục vàng nếu không dùng cứ nằm yên mãi mãi, không giúp gì cho đời sống chúng ta thì giá trị chúng tương tự  nhau thôi.


* CHỚ LÀM MỌI GIỮ CỦA

The Miser

A Miser had buried his gold in a secret place in his garden. Every day he went to the spot, dug up the treasure and counted it piece by piece to make sure it was all there. He made so many trips that a Thief, who had been observing him, guessed what it was the Miser had hidden, and one night quietly dug up the treasure and made off with it.

When the Miser discovered his loss, he was overcome with grief and despair. He groaned and cried and tore his hair.

A passerby heard his cries and asked what had happened.

"My gold! O my gold!" cried the Miser, wildly, "someone has robbed me!"

"Your gold! There in that hole? Why did you put it there? Why did you not keep it in the house where you could easily get it when you had to buy things?"

"Buy!" screamed the Miser angrily. "Why, I never touched the gold. I couldn't think of spending any of it."

The stranger picked up a large stone and threw it into the hole.

"If that is the case," he said, "cover up that stone. It is worth just as much to you as the treasure you lost!"

A possession is worth no more than the use we make of it.


======================================== 

 

                                                                      ***









 
CHUYỆN CHÓ MẬP GIỮ NHÀ VÀ CON SÓI ĐÓI

Bầy chó tại làng nọ giữ nhà và canh làng kỹ quá khiến mấy con SÓI trong rừng đói meo. Nó đói đến nỗi còn da bọc xương trông rất thê thảm.

Một đêm nọ SÓI ta tình cờ thấy một con chó giữ nhà béo tốt đang đi thơ thẩn dạo chơi ven bìa rừng. SÓI mừng lắm, định bụng tìm cách lừa sao để ăn thịt con chó mập kia. Nhưng con chó nhà này to lớn quá, SÓI khó lòng thắng được? SÓI bèn đổi giọng, ôn hoà làm quen. Đã thế SÓI còn khen con CHÓ kia mập mạp phương phi nữa?

Chó mập hãnh diện giải thích :

        -Bạn có thể ăn no, mập mạp như ta nếu bạn muốn.

CHÓ còn khuyên thêm:

        -Bạn SÓI hãy rời bỏ khu rừng kia đi. Bạn sống nơi đó sao mà khổ quá sức? Tại sao bạn phải kiếm từng miếng ăn một cách chật vật khó khăn như vậy? Hãy theo ta, theo ta rồi bạn cũng béo tốt phương phi giống ta mà thôi.

            -Nhưng ta phải làm công việc gì mới được chứ? SÓI háo hức hỏi.

            -Không phải làm nhiều việc lắm đâu. Hễ bạn gặp ai mang gậy tới xin ăn là cứ đuổi họ đi. Gặp thứ ăn mày đó thì hảy SUẢ to lên. Nhưng khi bạn gặp chủ nhà thì hãy nhớ ngoan ngoãn khúm núm. Nhưng bù lại, thì ôi thôi bạn tha hồ ăn không thiếu món ngon nào! Này nhé: nào thịt, nào xương gà, nào đường, nào bánh, còn nhiều nhiều thứ nữa. Đó là không kể những lời âu yếm vuốt ve của chủ...

Chó say sưa kể lể, khoe khoang một hơi cho SÓI nghe.

Con SÓI nghe đến đây sướng tai quá mức. Nước mắt SÓI tuôn trào chẳng biết lúc nào. Chợt SÓI phát hiện ra một viền tròn là lạ quanh cổ CHÓ mập? Đường tròn đó trơ da, hình như có thứ gì chà xát lâu ngày?

Sói vội hỏi:

            -Cái gì quanh cổ bạn vậy?

            -Chẳng có gì...

        -Chẳng có gì à? Lạ quá?

        -Ồ chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.

        -Nhưng bạn phải nói cho ta nghe mới được?

        -Bạn thấy đó đây là dấu cái vòng để móc sợi XÍCH vào đó mà thôi.

        -Cái gì!? Sợi Xích à!? 

Sói kinh ngạc kêu lên.

        -Như thế Bạn không tự ý đi được nơi đâu cả à?

        Con chó giờ mới ấp úng trả lời:

        -Không phải luôn như vậy? Nhưng ...CÓ GÌ KHÁC và quan trọng lắm đâu!?


        -Hoàn toàn khác với bên ngoài. Thôi ta chẳng cần những thứ ngon lành mà bạn ca tụng đó đâu!  Dù bạn có đổi hết mọi con cừu non trên thế giới này cho ta để về làm công việc bạn nói kia ta cũng chẳng cần.

Nói xong, SÓI  ta chạy biến về lại khu rừng của Sói./.

LỜI BÀN CỦA ĐHL
Đọc xong chuyện ngụ ngôn này chắc bạn đọc ai cũng hiểu ra ngụ ý của nó. Chúng ta không đi xa vào các lời dạy của Khổng Tử hay nho gia ngày trước. Bạn cùng tôi có nhớ chăng một cán bộ cao cấp (CS) về giáo dục tôi quên tên nhưng ông ta tuyên bố một câu nói 'xanh rờn' ở Đông Âu cách đây hơn 10 năm khi VN rộ lên phong trào NHÂN QUYỀN
  • ...NHÂN QUYỀN Ư CHỈ CẦN LO CHO DÂN ĂN NO LÀ ĐỦ ...
Con người khác với con vật, ngoài đời sống vật chất còn phải được tôn trọng và bảo vệ quyền làm người. Con người không phải là bầy nô lệ giới chủ nuôi ăn no nê để răm rắp phục vụ lại chủ. Phàm làm người phải được quyền nói, quyền tự do tư tưởng, phát biểu phải được bảo vệ phẩm giá và nhất là phải được bảo vệ khỏi xiềng xích nô lệ về nhiều mặt...
Chuyện ngụ ngôn trên chỉ đơn giản và hàm ý thế, nhưng thưa bạn đọc càng liên tưởng đến thân phận dân ta hiện nay nếu ai có cái TÂM thì không khỏi chua xót ngậm ngùi
Bạn hãy nhìn ra đường có thể là "ngựa xe như nước, áo quần như nêm" đó nhưng đó là hiện tượng còn phía sau của hình ảnh đó chúng ta vẫn mãi thấy rằng toàn bộ dân tộc đang đắm chìm trong vòng áp bức hãi hùng...Người viết hi vọng bạn đọc thấy được vấn đề này
trở lại với ngụ ngôn này chúng ta nghiệm ra

ĐỜI SỐNG TỰ DO QUÝ HƠN TẤT CẢ.
SỐNG XA HOA SUNG SƯỚNG MÀ NÔ LỆ CHỈ LÀ SỐNG NHỤC 



The Wolf & the House Dog

There was once a Wolf who got very little to eat because the Dogs of the village were so wide awake and watchful. He was really nothing but skin and bones, and it made him very downhearted to think of it.

One night this Wolf happened to fall in with a fine fat House Dog who had wandered a little too far from home. The Wolf would gladly have eaten him then and there, but the House Dog looked strong enough to leave his marks should he try it. So the Wolf spoke very humbly to the Dog, complimenting him on his fine appearance.

"You can be as well-fed as I am if you want to," replied the Dog. "Leave the woods; there you live miserably. Why, you have to fight hard for every bite you get. Follow my example and you will get along beautifully."

"What must I do?" asked the Wolf.

"Hardly anything," answered the House Dog. "Chase people who carry canes, bark at beggars, and fawn on the people of the house. In return you will get tidbits of every kind, chicken bones, choice bits of meat, sugar, cake, and much more beside, not to speak of kind words and caresses."

The Wolf had such a beautiful vision of his coming happiness that he almost wept. But just then he noticed that the hair on the Dog's neck was worn and the skin was chafed.

"What is that on your neck?"

"Nothing at all," replied the Dog.

"What! nothing!"

"Oh, just a trifle!"

"But please tell me."

"Perhaps you see the mark of the collar to which my chain is fastened."

"What! A chain!" cried the Wolf. "Don't you go wherever you please?"

"Not always! But what's the difference?" replied the Dog.

"All the difference in the world! I don't care a rap for your feasts and I wouldn't take all the tender young lambs in the world at that price." And away ran the Wolf to the woods.

There is nothing worth so much as liberty.

No comments:

Post a Comment