CON CÁO XẢO QUYỆT và BẦY TRĨ DẠI KHỜ
Một tối trăng sáng vằng vặc, Cáo Chúa đủng đỉnh đi dạo trong rừng, chợt hắn ta bắt gặp bầy Trĩ đang đậu
trên cành cao. Khó một điều bầy trĩ kia ngoài tầm với của gã. Gã cáo quỷ quyệt mới lập kế bằng cách tìm một khoảng trống có ánh sáng trăng cho bầy Trĩ ngu ngơ trên cành thấy gã rõ hơn. Ra tới khoảng sáng, Gã Cáo bắt đầu đứng
bằng hai chân sau và tự nhảy một điệu vũ thật là quái dị.
Đầu tiên Cáo
ta quay mòng mòng như con vụ rồi lại lộn đầu lên xuống làm thành những trò hề kỳ
quặc nhất. Bầy trĩ như ngây như dại nhìn chằm
chặp vào trò nhảy điên cuồng của gã Cáo. Lũ chim giờ đây cứ nhìn trân trân trò nhảy của Cáo chẳng hề chớp mắt. Không con Trĩ nào dám bỏ sót một hình ảnh nào của gã Cáo tinh ranh kia cả?
Bấy giờ Gã Cáo bắt
đầu làm bộ leo lên cây, nhưng đầu tiên hắn làm bộ bị rơi xuống đất. Hắn gắng nằm bất động giả chết một chốc rồi lồng dậy lập tức, bốn chân nhảy tưng tưng đưa cái lưng lên cao, cái
đuôi rậm rạp đầy lông trắng liên hồi rung lắc áng chừng như bắn những tia sáng bạc dưới ánh trăng đêm.
Đến lúc này
đầu óc bầy trĩ ngu ngơ kia bắt đầu choáng váng lắm rồi!? Cho đến lúc Gã Cáo tiếp tục màn
trình diễn quái gỡ kia một lần nữa thì bầy chim không còn giữ nổi thân mình trên
cành được! thế là từng con một lần lượt rơi tòm xuống mõm Cáo đang chờ đợi dưới kia./.
Trên đời có nhiều cái lạ kích thích tính tò mò của chúng ta. Nhưng phải bình tĩnh và thực tế với hiện tại. Sự tò mò hay hưng phấn quá mức khiến chúng ta dễ quên đi thực tại. Thêm vào đó, chú trọng quá mức cũng làm mất tính tập trung tinh thần trong công việc chúng ta đang làm.
Chúng ta nên chú ý, phường gian xảo trên thế giới hiện tại chẳng hề thiếu mà càng lúc càng nhiều hơn nhờ vào Điện Toán cùng Trí Thông Minh Nhân Tạo (AI). Thành phần giảo quyệt điện toán càng có nhiều chiêu trò trong đó kích thích tính tò mò con người trên không gian mạng để biến chúng ta thành nạn nhân.
Có rất nhiều thí dụ hiện nay, mà nạn nhân là những ai do tò mò "thử cho biết" chỉ nhấn "Nút" là xem như bị "dính bẫy" của phường gian xảo.
Do đó có điều gì lạ hay phải cẩn thận, xem chừng? Khi chúng ta bị thôi miên rồi họ sẽ ra tay thôi. Ngày xưa trò "bài ba lá" hoặc "bán thuốc lạ" trên xe đò do khách quá chú ý sinh ra mê mẫn với những trò quảng cáo hay thủ thuật lạ đời và rồi chúng ta bị hại.
QUÁ CHÚ TRỌNG
ĐẾN ĐIỀU LẠ CÓ KHI BIẾN TA THÀNH
NẠN NHÂN CỦA SỰ TÒ MÒ ĐÓ
The Fox & the
Pheasants
One moonlight evening as
Master Fox was taking his usual stroll in the woods, he saw a number of
Pheasants perched quite out of his reach on a limb of a tall old tree. The sly
Fox soon found a bright patch of moonlight, where the Pheasants could see him
clearly; there he raised himself up on his hind legs, and began a wild dance. he
whirled 'round and 'round like a top, then he hopped up and down, cutting all
sorts of strange capers. The Pheasants stared giddily. They hardly dared blink
for fear of losing him out of their sight a single instant.
Now the Fox made as if to
climb a tree, now he fell over and lay still, playing dead, and the next
instant he was hopping on all fours, his back in the air, and his bushy tail
shaking so that it seemed to throw out silver sparks in the moonlight.
By this time the poor
birds' heads were in a whirl. And when the Fox began his performance all over
again, so dazed did they become, that they lost their hold on the limb, and
fell down one by one to the Fox.
Too much attention to
danger may cause us to fall victims to it.
=================
NÀNG ƯNG và CHÀNG DIỀU
Một nàng Chim Ưng đang đậu trên cành sồi vĩ đại. Tuy là Ưng nhưng Nàng ta xem chừng buồn bã làm sao.
Có con diều tới gần thấy vậy bèn hỏi:
- Sao nàng trông ủ rủ thế kia?
Nàng Ưng trả lời:
- Ta muốn lấy chồng nhưng ta không tìm đâu ra được người chồng nào có thể nuôi cho ta những thứ ta thích.
Diều bèn nói:
-Thế thì lấy ta đi, ta rất mạnh. Mạnh hơn những gì mà nàng nghĩ!
Nghe vậy, nàng Ưng bèn háo hức hỏi:
-Vậy chàng có thể nuôi ta không hử?
Diều trả lời dõng dạc:
-Tại sao không? Dĩ nhiên là được thôi. Thật là chuyện nhỏ, ta rất mạnh mẽ mà! Ta có thể cắp về cho nàng cả một con Đà Điểu trong móng vuốt ta nhưng lại nhẹ như một sợi lông thôi.
Nàng Ưng liền lập tức chấp thuận lấy Diều. Vừa xong ngày cưới, Diều ta bay đi kiếm gì về cho nàng dâu ăn. Cuối cùng tất cả những gì mà Diều ta mang về cho nàng chỉ là con CHUỘT NHẮT bé tí!
- Con "đà điểu" mà chàng nói đây hả?
Giọng nàng Ưng đầy vẻ khinh bỉ.
Diều ta giờ mới thú nhận:
- Để lấy được nàng ta phải nói ra cùng hứa bất cứ thứ gì đó thôi!
LỜI BÀN
Khi đã yêu người ta có thể nói sao cũng được. Có thể tạm gọi là mù quáng. Như trong câu chuyện giữa nàng Ưng và chàng Diều thì con chuột nhắt chỉ bằng con Đà Điểu đối với chàng Diều mới lạ? Thật ra xưa nay khi đã lâm vào tình yêu tức là thuộc về cảm tính hay tình cảm (emotional) của con người. Những gì điều khiển cho Tình Yêu hoàn toàn không nằm trong phạm vi của lý luận (reasoning) hay Lý Trí để phân biệt thiệt hơn, chân giả?
Bởi vậy ngày xưa, Kịch Gia Moliere của Pháp (Jean -Baptiste Poquelin) tức vào thế kỷ 17 trong " L'École des femmes (1662)" từng nói ...lý trí (lý luận)không bao giờ chủ đạo cho tình yêu ((La Raison ne doit pas que réguler l'amour..hay trong Anh Ngữ...but reason is not what directs love])
Trong ca dao nước Việt ai cũng nhớ mấy câu...
Trên trời có đám mây xanh
Ở giữa mây trắng lại chen mây vàng
Ước gì anh lấy được nàng
Để anh mua gạch Bát Tràng về xây...
Khi đã yêu thương thì làm gì có lý trí hay lý luận? Gạch Bát Tràng là thứ đắt tiền chỉ có hạng phú ông mới có, nhưng anh chàng xưa hứa liều và xem gạch đó chỉ giá trị bằng gạch thường? Do không có lý luận trong tình yêu mà ra. Tương tự, Chàng Diều trong ngụ ngôn trên dám cường điệu xem "con chuột" lại to bằng "con đà điểu"?
Nói tóm lại, khi đã yêu người ta nói được mọi điều một cách mù quáng do lý luận hay lý trí không hề ngự trị trong tình yêu mà chỉ còn cảm tính, si mê choán hết mà thôi.
Từ cảm tính và si mê người ta có thể hứa mọi thứ, cam kết mọi điều nhưng khi đối diện với thực tế, ở đây bắt đấu có sự hiện diện của lý trí và lý luận (reasoning) tức là cân-đo-đong-đếm rồi thì thực tại rất khác với lúc đang yêu hay si mê tột cùng
KHI ĐÃ YÊU NGƯỜI TA ĐỀU NÓI ĐƯỢC MỌI ĐIỀU
hay
MỌI THỨ ĐỀU NGANG NHAU TRONG TÌNH YÊU
The Eagle & the Kite
An Eagle sat high in the branches of a great Oak. She seemed very sad and drooping for an Eagle. A Kite saw her.
"Why do you look so woebegone?" asked the Kite.
"I want to get married," replied the Eagle, "and I can't find a mate who can provide for me as I should like."
"Take me," said the Kite; "I am very strong, stronger even than you!"
"Do you really think you can provide for me?" asked the Eagle eagerly.
"Why, of course," replied the Kite. "That would be a very simple matter. I am so strong I can carry away an Ostrich in my talons as if it were a feather!"
The Eagle accepted the Kite immediately. But after the wedding, when the Kite flew away to find something to eat for his bride, all he had when he returned, was a tiny Mouse.
"Is that the Ostrich you talked about?" said the Eagle in disgust.
"To win you I would have said and promised anything," replied the Kite.
Everything is fair in love.



No comments:
Post a Comment