CHUỘT CON PHIÊU LƯU
Chuột Con mới sinh ra đời còn quá nhỏ chưa bao giờ được mạo hiểm thế giới bên ngoài một chuyến cũng vì vậy mà Chuột Con ta suýt nữa tàn đời. Đây là câu chuyện mà Chuột Con đã tỉ tê kể với Mẹ mình:
- Con đang rón rén đi dạo phía góc vườn nhà mình vừa quay người bước sang vườn kế vừa lúc gặp hai kẻ rất lạ thường mẹ ơi: một kẻ thì hòa nhã, tử tế làm sao, còn kẻ kia thi ôi thôi bặm trợn dữ dằn như con quái vật con chưa hề tưởng tượng lần nào. Mẹ nên gặp cho biết.
- Này nha trên đầu và trên cổ ông ta treo lủng lẳng mấy miếng thịt đỏ ối. Chân ông ta không ngưng bước, còn ngón chân thì cào nát rách bươm mặt đất. Đã thế hai cánh tay rộng lại luôn luôn đập phành phạch thô bạo vào hai bên sườn nữa ? Vừa thoáng thấy con ông ta lại ngoác cái mồm nhọn hoắc như muốn nuốt chững con vào bụng không bằng ? Đã thế ông ta còn rống lên toang toác làm con muốn chết khiếp!?
Chắc quý bạn ngang đây có thể đoán Chuột Con của chúng tôi muốn nói với mẹ nó về ai chứ gì? Không ai xa lạ chính đó là lão Gà Trống là kẻ đầu tiên Chuột Con mới gặp.
Chuột Con tiếp tục:
-Trái với con quái vật kia ghê sợ chừng nào thì cái ông con quen tiếp theo dễ thương chừng đó. Ông ta trông bộ dạng hiền lành đạo mạo hết sức. Ôi mẹ ơi, bộ lông ông dày, mịn như nhung. Dầu đôi mắt sáng quắc nhưng mặt ông trông vẫn nhu mì và khiêm tốn. Vừa thấy con ông nở nụ cười cùng vẩy đuôi chào...
- Con đoan chắc với mẹ rằng ông ta định nói chuyện thì cái gã quái vật con kể với mẹ lại hét toáng lên làm con sợ quá bỏ chạy thục mạng.
-Con ơi …
Chuột Mẹ giờ mới chậm rãi giải thích cho Chuột Con:
…cái gã hiền lành mà con vừa kể cho mẹ nghe đó chẳng qua là Lão Mèo. Bên trong cái lớp Hiền Lành Đôn Hậu đó là cả một mối thù truyền kiếp cho tất cả họ Nhà Chuột chúng ta con ạ. Còn cái gã mà con cho là quái vật kia chẳng ai khác chỉ là Nhà Chim thôi nó hiếm khi hãm hại giống chuột nhà mình. Chỉ có Nhà Mèo mới là thứ chuyên ăn thịt chúng ta. Thật cám ơn trời đất con vừa mới thoát chết, con biết không ? Từ nay về sau con CHỚ NÊN TIN AI QUA BỘ DẠNG BÊN NGOÀI NỮA NGHE CON./.
LỜI BÀN
Người ta hay nói "họa hổ họa bì nan họa cốt, tri nhân tri diện bất tri tâm" đời thường ít ai không hiểu. Cái chiều sâu bên trong khi giao tiếp mới là một vấn đề quan trọng cho ta "chọn bàn mà chơi". Đời thường lắm người đóng bộ diện bên ngoài rất tử tế hiền lành dễ mua chuộc lòng người nhưng có nhiều mưu mô sâu hiểm lừa gạt đối tượng những ai nhẹ dạ chuyên xét đoán con người theo bề ngoài. Từ lời nói cử chỉ, cách giao tiếp thật ngọt ngào dễ cảm. Trong thương trường mua bán làm ăn lại lắm kẻ lọc lừa xảo trá. Dĩ nhiên lớp người này rất tinh khôn nhạy bén, họ ăn mặc trong những bộ vét oai vệ, di giao tiếp trong những chiếc xe đời mới đắt tiền, giao hảo thì toàn là những hợp đồng to lớn dễ kiếm tiền...
Trong tình trường, lắm nữ nhi bị mắc lừa nhiều chàng sở khanh cũng do bộ dạng và cách giao tiếp bề ngoài.
Thế nhân từ xưa đến nay đều được dạy "tri nhân tri diện bất tri tâm" thế mà trò lường gạt do cái "bên ngoài" vẫn làm cho nhân thế đảo điên do "bề ngoài thơn thớt nói cười mà trong nham hiểm giết người không dao"
* CHIẾC ÁO KHÔNG LÀM NÊN THẦY TU
* TƯỚNG DỮ NHƯNG LÒNG LÀNH
*KHẨU PHẬT TÂM XÀ
*NGOÀI MIỆNG THÌ NIỆM NAM MÔ MÀ TRONG BỤNG CHỨA MỘT BỒ DAO GĂM
The Cat, the Cock, and the Young Mouse
A very young Mouse, who had never seen anything of the world, almost came to grief the very first time he ventured out. And this is the story he told his mother about his adventures.
"I was strolling along very peaceably when, just as I turned the corner into the next yard, I saw two strange creatures. One of them had a very kind and gracious look, but the other was the most fearful monster you can imagine. You should have seen him.
"On top of his head and in front of his neck hung pieces of raw red meat. He walked about restlessly, tearing up the ground with his toes, and beating his arms savagely against his sides. The moment he caught sight of me he opened his pointed mouth as if to swallow me, and then he let out a piercing roar that frightened me almost to death."
Can you guess who it was that our young Mouse was trying to describe to his mother? It was nobody but the Barnyard Cock and the first one the little Mouse had ever seen.
"If it had not been for that terrible monster," the Mouse went on, "I should have made the acquaintance of the pretty creature, who looked so good and gentle. He had thick, velvety fur, a meek face, and a look that was very modest, though his eyes were bright and shining. As he looked at me he waved his fine long tail and smiled.
"I am sure he was just about to speak to me when the monster I have told you about let out a screaming yell, and I ran for my life."
"My son," said the Mother Mouse, "that gentle creature you saw was none other than the Cat. Under his kindly appearance, he bears a grudge against every one of us. The other was nothing but a bird who wouldn't harm you in the least. As for the Cat, he eats us. So be thankful, my child, that you escaped with your life, and, as long as you live, never judge people by their looks."
Do not trust alone to outward appearances.
CÁO VÀ CÒ MỜI NHAU ĂN TỐI
Con Cáo tinh ranh ngày nọ không biết làm gì giải khuây bèn nghĩ ra một kế chơi khăm Chú Cò một phen để cười cho đỡ buồn.
Cáo bèn dùng lời ngon ngọt mời Chú Cò:
-Hôm nay mời Chú Cò tới nhà tớ dùng bữa tối nhé.
Cáo cười thầm trong bụng do thấy Chú Cò do cái tình hàng xóm láng giềng nên Cò ta chấp nhận lời mời của Cáo không chút ngần ngại. Cò còn lấy làm hân hạnh, mấy khi mà được Cáo ta mời ăn như thế. Chú Cò tới rất đúng giờ vào lúc ăn tối để bữa ăn càng thêm ngon miệng.
Tối đó, Cáo nhà ta chiêu đãi món súp. Nhưng khổ thay món súp thì hắn lại cố ý đổ vào cái dĩa trảng thật bằng phẳng. Như bạn biết đấy, cái mỏ nhọn và dài của Cò thì chỉ có đứng mà nhịn thèm họa chăng chỉ dính một chút cháo ươn ướt đầu mỏ Cò thôi ? Còn con Cáo tinh ranh thì dễ thôi, hắn có cái lưỡi lớn và tha hồ một mình liếm sùm sụp vào dĩa cháo ngon ơ. Tội cho Chú Cò đứng trân mà nhìn hình ảnh này càng làm cho Con Cáo ác ôn vừa ăn vừa khoái trong lòng.
Chú Cò bị Cáo "chơi đểu" rất buồn phiền trong bụng. Nhưng chú có cái tính đằm cố gắng nuốt giận vào lòng. Chẳng chờ đợi lâu, một hôm Cò liền mời Cáo tới nhà dùng bữa tối với lý do là có qua có lại. Con Cáo ranh mãnh này lại có cái tính háu ăn liền nhận lời ngay. Cáo tới rất đúng giờ hẹn với Cò. Bữa đó, Chú Cò nấu một món cá mùi thơm nức mũi. Nhưng lần này Cò ta lại bỏ món này vào cái bình cao cổ lại hẹp. Bạn biết đó, cái bình như thế thì chỉ có cái mỏ dài của Cò là có lợi thế thôi còn Cáo ta thì chỉ có ngồi mà ngó Cò xơi; thèm quá thì Cáo chỉ đưa lưỡi liếm quanh cái bình mũi thì ngửi mùi thơm của món cá mà nuốt nước miếng ừng ực !
Đợi khi Cáo nguôi giận bớt Cò mới từ tốn khuyên Cáo:
-ĐỐI VỚI XÓM GIỀNG BẠN NÊN THẬT THÀ CHỚ
NÊN LƯỜNG GẠT HÀNG XÓM BẠN NHÉ!
-BÁN ANH EM XA, MUA LÁNG GIỀNG GẦN
LỜI BÀN
The Fox & the Stork
The Fox one day thought of a plan to amuse himself at the expense of the Stork, at whose odd appearance he was always laughing.
"You must come and dine with me today," he said to the Stork, smiling to himself at the trick he was going to play. The Stork gladly accepted the invitation and arrived in good time and with a very good appetite.
For dinner the Fox served soup. But it was set out in a very shallow dish, and all the Stork could do was to wet the very tip of his bill. Not a drop of soup could he get. But the Fox lapped it up easily, and, to increase the disappointment of the Stork, made a great show of enjoyment.
The hungry Stork was much displeased at the trick, but he was a calm, even-tempered fellow and saw no good in flying into a rage. Instead, not long afterward, he invited the Fox to dine with him in turn. The Fox arrived promptly at the time that had been set, and the Stork served a fish dinner that had a very appetizing smell. But it was served in a tall jar with a very narrow neck. The Stork could easily get at the food with his long bill, but all the Fox could do was to lick the outside of the jar, and sniff at the delicious odor. And when the Fox lost his temper, the Stork said calmly:
Do not play tricks on your neighbors unless you can stand the same treatment yourself.



No comments:
Post a Comment