Wednesday, December 31, 2025

NGỤ NGÔN 18


LÚC NGUY NAN MỚI BIẾT AI CAN ĐẢM























Một ngày nọ, bác chăn cừu bắt gặp một con heo mập ú lẫn trong đám cỏ nơi đàn cừu của ông ta đang ăn. Bác vội vàng chụp lấy chú heo. Vừa đụng tay lên mình nó, ông đã nghe con heo kêu ré lên eng éc, tiếng kêu của heo vang động khắp nơi.

 Bạn biết đó, tiếng heo khi nguy nan nghe nó đinh tai, điếc óc, khó chịu cỡ nào?

Mặc cho con heo mập kia kêu vang, bác chăn cừu vẫn kẹp chặt con heo vào hông. Hôm nay, bác quyết đem nó tới chợ bán cho người hàng thịt kiếm ít tiền.


Đàn cừu lấy làm ngạc nhiên, rồi càng thích thú khi thấy con heo kêu la, vùng vẫy như thế. Chúng đi theo chủ chăn tới tận cổng vườn.


Một con cừu lên tiếng hỏi Heo:

- Sao bạn heo lại la eng éc thế kia? Ông chủ thường bắt chúng ta mà có khi nào chúng ta lại la eng -éc vậy đâu? Thật là xấu hổ khi bạn lại kêu vang ỏm tỏi như thế?


- Mấy người nói thì quá đúng rồi, ông ta bắt các người thì chỉ lấy lông thôi. Còn ta hả? ta chắc chắn phải chết vì ông ta bắt ta chỉ một việc là làm THỊT biết chưa?


-Ối trời ơi , éc ! ..éc !. ..


Con heo xấu số vừa trả lời vừa giãy giụa, kêu khóc trong tay kẻ chăn cừu./.



LỜI BÀN


Đời thường có nhiều kẻ lúc bình an cuộc sống họ không gặp gian nan bất trắc thì miệng nói toàn lý thuyết, lý tưởng rất hay. Lại có kẻ lại hay vỗ ngực xưng danh đánh bóng tên tuổi ta đây là "anh hùng hảo hán" gan dạ mưu lược đầy mình. Thế nhưng lúc nguy nan hữu sự thì không thấy mấy kẻ "đó ở đâu do họ là những "con cọp giấy" đó thôi.
Thước đo bản lĩnh không ở lý lẽ mà ở thực tế khi ai đó thật sự gặp thử thách và biến cố gay go nguy hiểm.

Do vậy xưa mới có câu "Quốc loạn thức trung thần gia bần tri hiếu tử" 

Lại thêm một chuyện đời nữa, trong cộng đồng chòm xóm kẻ bàng quan nhiều lắm. Gặp chuyện gì họ là thành phần lời ra tiếng vào, bàn tán phê phán đủ điều. Đó là do họ đứng ngoài không đương đầu với hoàn cảnh. Những kẻ bàng quan không thực sự đáng tin tưởng do họ là những người chưa hề trải nghiệm vào hoàn cảnh. Chúng ta nên tin vào những ai đã từng kinh qua những hoàn cảnh khốn khó trong đời, cay đắng tủi nhục họ đều chịu đựng, trải qua nên họ mới thực sự có kinh nghiệm sống 




·      LÚC NGUY NAN MỚI BIẾT AI GAN DẠ 
     
* QUỐC LOẠN THỨC TRUNG THẦN GIA BẦN TRI HIẾU TỬ



ENGLISH

The Sheep & the Pig


One day a shepherd discovered a fat Pig in the meadow where his Sheep were pastured. He very quickly captured the porker, which squealed at the top of its voice the moment the Shepherd laid his hands on it. You would have thought, to hear the loud squealing, that the Pig was being cruelly hurt. But in spite of its squeals and struggles to escape, the Shepherd tucked his prize under his arm and started off to the butcher's in the market place.

The Sheep in the pasture were much astonished and amused at the Pig's behavior, and followed the Shepherd and his charge to the pasture gate.

"What makes you squeal like that?" asked one of the Sheep. "The Shepherd often catches and carries off one of us. But we should feel very much ashamed to make such a terrible fuss about it like you do."

"That is all very well," replied the Pig, with a squeal and a frantic kick. "When he catches you he is only after your wool. But he wants my bacon! gree-ee-ee!"

It is easy to be brave when there is no danger.

THỦY THẦN VÀ NGƯỜI TIỀU PHU THẬT THÀ











    Có người tiều phu nghèo đang đốn củi trong rừng, cạnh một hồ nước. Trời xế chiều, người tiều phu cũng mệt mõi lắm rồi. Những nhát rìu của bác cũng lơi dần và không còn chính xác nữa do bác làm việc từ rạng sáng đến giờ. Thình lình cài rìu vuột khỏi tay kẻ tiều phu, rơi tòm xuống nước.
Bác tiều phu rất đau lòng cùng tuyệt vọng. Cái rìu là cả một nguồn sống cho gia đình. Bác lại quá nghèo khó lòng sắm được cái rìu mới?
Khi đang đau khổ, kêu khóc, Bác chợt thấy Thủy Thần dưới hồ hiện lên, hỏi cớ sao bác đau khổ vậy? 
Bác đốn củi thật thà trả lời vị thần. Nghe xong vị Thủy Thần liền lặn mất. 

Chỉ một chốc Thủy Thần trồi lên tay cầm cái Rìu VÀNG:
-Phải cái này của nhà ngươi chăng? 
Bác thật thà trả lời Thần:
-Không, cái đó không phải của ta. 
Thủy Thần liền đặt cái rìu vàng cạnh hồ rồi lặn tiếp. Lần này Thần hiện lên tay cầm cái rìu BẠC:

-Phải cái này của ngươi chăng?

Lần này, Tiều Phu vẫn không nhận và nói rằng rìu của bác chỉ là cái rìu bình thường có cán bằng gỗ mà thôi.

Thủy Thần lặn lần thứ ba. Lần này Thần trồi lên thì đích thị nó chính là cái rìu của người Tiều Phu.

Bác Tiều Phu quá sung sướng khi nhận lại cái rìu của mình. Bác không biết làm sao nói hết sự biết ơn với vị Thủy Thần. 
Vị Thần rất bằng lòng với tấm lòng ngay thẳng, chân thật của người Tiều Phu.

Thủy Thần phán:
-Khá khen cho lòng ngay thẳng của ngươi. Để thưởng cho ngươi, ta sẽ tặng ngươi luôn cả ba thứ rìu Vàng, Bạc và Rìu của ngươi mang về nhà đó.

Người Tiều Phu vui mừng mang cả kho báu về nhà.
Không bao lâu, câu chuyện may mắn của bác tiều phu này lan truyền khắp làng. Một vài gã tiều phu khác trong làng tin rằng họ cũng dễ dàng có được của báu như người Tiều Phu thật thà kia thôi.

Mấy kẻ này cũng bắt chước mon men tới rừng cạnh hồ rồi chia nhau mỗi đứa mỗi nơi.

Giấu rìu vào bụi rậm xong, đứa nào cũng bắt chước LĂN ĐÙNG  ra cạnh hồ, giả bộ khóc lóc thật thảm thiết cùng kêu THỦY THẦN  giúp đỡ.Thủy Thần lần này cũng hiện ra. Thần cũng lặn và trồi lên với cái rìu VÀNG và hỏi y như trước...

 Dĩ nhiên, bọn tham này liền nhận ngay là của chúng. Than ôi! Thần không cho mà còn lấy rìu vàng đó gõ cho một đứa mỗi cái đau điếng vào đầu. Gõ đầu chúng xong, Thủy Thần liền đuổi chúng chạy te về làng.

Hôm sau mấy tiều phu gian dối kia mới dám lò mò trở lại bìa rừng để tìm lại rìu giấu trong bụi. Thảm thay, rìu của chúng không cánh mà bay đâu mất!?

LỜI BÀN

THẬT THÀ LÀ CHA ĂN TRỘM
THẬT THÀ LÀ THƯỢNG SÁCH
THAM THÌ THÂM 

Mercury & the Woodman

A poor Woodman was cutting down a tree near the edge of a deep pool in the forest. It was late in the day and the Woodman was tired. He had been working since sunrise and his strokes were not so sure as they had been early that morning. Thus it happened that the axe slipped and flew out of his hands into the pool.

The Woodman was in despair. The axe was all he possessed with which to make a living, and he had not money enough to buy a new one. As he stood wringing his hands and weeping, the god Mercury suddenly appeared and asked what the trouble was. The Woodman told what had happened, and straightway the kind Mercury dived into the pool. When he came up again he held a wonderful golden axe.

"Is this your axe?" Mercury asked the Woodman.

"No," answered the honest Woodman, "that is not my axe."

Mercury laid the golden axe on the bank and sprang back into the pool. This time he brought up an axe of silver, but the Woodman declared again that his axe was just an ordinary one with a wooden handle.

Mercury dived down for the third time, and when he came up again he had the very axe that had been lost.

The poor Woodman was very glad that his axe had been found and could not thank the kind god enough. Mercury was greatly pleased with the Woodman's honesty.

"I admire your honesty," he said, "and as a reward you may have all three axes, the gold and the silver as well as your own."

The happy Woodman returned to his home with his treasures, and soon the story of his good fortune was known to everybody in the village. Now there were several Woodmen in the village who believed that they could easily win the same good fortune. They hurried out into the woods, one here, one there, and hiding their axes in the bushes, pretended they had lost them. Then they wept and wailed and called on Mercury to help them.

And indeed, Mercury did appear, first to this one, then to that. To each one he showed an axe of gold, and each one eagerly claimed it to be the one he had lost. But Mercury did not give them the golden axe. Oh no! Instead he gave them each a hard whack over the head with it and sent them home. And when they returned next day to look for their own axes, they were nowhere to be found.

Honesty is the best policy.

No comments:

Post a Comment