Friday, December 12, 2025

NGỤ NGÔN 6

Đinh trọng Phúc dịch cùng với lời bàn


 HAI BẠN ĐỒNG HÀNH  VÀ CHIẾC TÚI  RƠI


















Có hai người bạn cùng đồng ý với nhau đi chung trên con đường thiên lý. Chợt một trong hai kẻ bắt gặp một cái túi lạ ai đó đánh rơi trên đường.
Người lượm chiếc túi kia khoái trá:
-Ta may mắn quá đi thôi! trông này chiếc túi khá nặng. Nặng kiểu này chắc trong đó phải đựng VÀNG là cái chắc?
Người bạn kia mới lên tiếng:
        -Anh chớ nói TA lượm được mà nên nói: CHÚNG TA lượm được CHÚNG TA MAY MẮN mới đúng chứ? Chúng ta cùng đi chung với nhau thì phải cùng chia nhau hoạn nạn hay may mắn như nhau mới đúng.

        -KHÔNG! KHÔNG! không thể như vậy được!?

Người được túi tức giận la lên.

Chợt đằng sau có tiếng người đuổi theo  la vang:

        -Đứng lại đứng lại đó hai tên trộm kia!?

Cả hai hốt hoảng nhìn quanh?

Chợt họ thấy một toán người đằng xa đang chạy lại tay cầm theo gậy gộc?!
Gã lượm được cái túi giờ này lại đâm ra hoảng hốt xanh cả máu mặt? 
Gã rên rỉ:

        -Ôi CHÚNG TA CHẮC CHẾT MẤT nếu họ thấy chúng ta có chiếc túi này?!

Nhưng người bạn không lượm được chiếc túi CÃI lại ngay:

        -Không! không! lúc nảy bạn chống lại hai tiếng CHÚNG TA thì giờ đây bạn nên giữ yên như vậy cứ nói rằng 

        -Ôi chắc TA chết mất nếu họ thấy TA có chiếc túi này- mới đúng bạn à./.

LỜI BÀN

*  BẠN CHỚ KHOAN VỘI MONG AI  CHIA SỚT NỖI ĐAU KHỔ CHO BẠN TRỪ PHI NGƯỜI ĐÓ TRƯỚC ĐÂY LUÔN SẴN SÀNG CHIA SẺ MAY MẮN VỚI BẠN 

*  NÊN KẾT BẠN VỚI AI BIẾT ĐỒNG CAM  CỘNG  KHỔ VỚI TA 

The Travelers & the Purse

Two men were traveling in company along the road when one of them picked up a well-filled purse.

"How lucky I am!" he said. "I have found a purse. Judging by its weight it must be full of gold."

"Do not say 'I have found a purse,'" said his companion. "Say rather 'we have found a purse' and 'how lucky we are.' Travelers ought to share alike the fortunes or misfortunes of the road."

"No, no," replied the other angrily. "I found it and I am going to keep it."

Just then they heard a shout of "Stop, thief!" and looking around, saw a mob of people armed with clubs coming down the road.

The man who had found the purse fell into a panic.

"We are lost if they find the purse on us," he cried.

"No, no," replied the other, "You would not say 'we' before, so now stick to your 'I'. Say 'I am lost.'"

We cannot expect any one to share our misfortunes unless we are willing to share our good fortune also.

========================


                                                                            











BÁC NÔNG PHU VỚI BẦY SẾU 

Bầy SẾU trông thấy bác NÔNG PHU đang bừa ruộng trên đồng. Chúng đoán là mùa gieo hạt lại đến. Chúng nhẫn nại chờ ngày gieo hạt thì tha hồ no bụng.

Cái ngày chúng mong chờ đã đến. Vừa gieo hạt xong, thì bác Nông Phu vội về nhà. Đây là thời cơ chúng hạ cánh xuống cánh đồng mới và tha hồ thưởng thức hạt giống của người.

Người làm nông kia thừa biết bầy cò đang phá hoại mùa màng nên tìm cách bảo vệ. Lần này theo thói quen bác chỉ đem ra một giàng ná cao su nhưng chẳng có viên đá nào? Bác vừa la lớn vừa trương dây lên hù doạ bầy cò cho chúng sợ thôi. 

Lần đầu bầy cò còn sợ. Nhưng càng về sau chúng quen dần cảnh doạ nạt này. Khi bầy cò không nghe tiếng đạn đá bay vun vút, thế là chúng chẳng con nào sợ hãi.  Mặc cho bác nông phu la hét chúng cũng chẳng thèm để ý.

Bác chủ ruộng giờ phải thay đổi phương kế. Bác dù sao cũng phải tìm cách cứu lúa. Lần này, Bác mang ná với đạn đá có THẬT. Thế là vài con sếu coi thường trúng đạn lăn đùng. Thật đáng đời đàn sếu, chúng hoảng sợ bay hết không còn con nào  dám léng phéng đến cánh đồng của bác Nông Phu nữa./.

LỜI BÀN

 LỜI RĂN ĐE PHẢI CÓ BIỆN PHÁP ĐI KÈM, ĐÂY MỚI LÀ PHƯƠNG PHÁP THI HÀNH THÀNH CÔNG.
Chuyện răn đe không thôi cũng khác nhau. Ngay trong gia đình tây phương và đông phương khác nhau rất xa. Mình "thương con cho roi cho vọt" thì giáo dục tây phương chê bai cho vậy là 'nô lệ hóa' con người. HỌ chê lớp trẻ con đông phương ngoan ngoãn chỉ là hình thức "nô lệ và phục tùng' thiếu 'sáng kiến và độc lập' Nhưng khổ thay tây phương không hiểu rằng bản chất con người vốn 'thích tự do hoang đàng' nếu không "măng không uốn thì tre khó lòng".
Tây phương giáo dục khác lắm họ luôn cho 'trẻ tự do' không uốn nắn ngay lúc đầu, họ sợ 'nô lệ hóa' chúng. Luôn chiều chuộng và không bao giờ dám nghiêm với trẻ...Nhưng từ quan niệm này con trẻ càng lúc càng tưởng mình là 'cái rốn vũ trụ' hay là 'ông trời con' muốn gì được nấy? Có nhiều vụ kiện về 'abuse' con nít. Con nít là phải cưng phải chiều, cực chi cũng phải ngon ngọt không bao giờ kỷ luật hay rầy la và biện pháp trừng phạt như đông phương mình. Đến tuổi thiếu niên, lớp trẻ tây phương nghiệm ra mình không phải là 'ông vua, ông trời con' nữa đâm ra hụt hẫng, bất mãn hận đời và nhiều hành động đáng tiếc cùng ghê sợ xảy ra!

Nói rộng ra hay bao quát hơn, chúng ta ngẫm lại tình hình thế giới hiện tại, thế sự nhiễu nhương nhân tâm ly tán do chiến tranh triền miên. Có khi chúng ta nghiệm ra mấy cường quốc chỉ biết hù dọa thiếu biện pháp trừng phạt đích đáng nên loạn càng thêm loạn.

Tóm lại trong biện pháp TRỪNG TRỊ


* CHỈ DOẠ SUÔNG KHÔNG BAO GIỜ CÓ KẾT QUẢ VỚI NHỮNG NGƯỜI BƯỚNG BỈNH

* MIẾNG NGON NHỚ LÂU, ĐÒN ĐAU NHỚ ĐỜI


The Farmer & the Cranes

Some Cranes saw a farmer plowing a large field. When the work of plowing was done, they patiently watched him sow the seed. It was their feast, they thought.

So, as soon as the Farmer had finished planting and had gone home, down they flew to the field, and began to eat as fast as they could.

The Farmer, of course, knew the Cranes and their ways. He had had experience with such birds before. He soon returned to the field with a sling. But he did not bring any stones with him. He expected to scare the Cranes just by swinging the sling in the air, and shouting loudly at them.

At first the Cranes flew away in great terror. But they soon began to see that none of them ever got hurt. They did not even hear the noise of stones whizzing through the air, and as for words, they would kill nobody. At last they paid no attention whatever to the Farmer.

The Farmer saw that he would have to take other measures. He wanted to save at least some of his grain. So he loaded his sling with stones and killed several of the Cranes. This had the effect the Farmer wanted, for from that day the Cranes visited his field no more.

Bluff and threatening words are of little value with rascals.

Bluff is no proof that hard fists are lacking.

No comments:

Post a Comment